Ở quê, bà bác họ hàng đằng xa xa xa xa gì đó của mình có mấy đứa con nheo nhóc, nhà nghèo xác xơ, chẳng biết trông vào cái gì ngoài mảnh ruộng ba gang tay cằn cỗi. Đứa con gái sinh năm 93 lóc cóc theo dì mình xuống Hà Nội để làm ôsin cho ông bố chồng dì - một ông già hơn 80 tuổi, nằm liệt giường đã mấy năm nay sau một cơn tai biến.
Con bé người nhỏ như cái kẹo, bỏ học từ hồi lớp 7 lớp 8 gì đó, chưa bao giờ đặt chân ra đến thị xã chứ đừng nói là xuống đồng bằng. Cái gì nó cũng sợ, cũng ngơ ngơ ngác ngác. Lúc mới xuống, nó cứ khóc, một mực đòi về, phải dỗ mãi. Mấy bà chị chồng của dì mình cũng ghê, bắt dì mình phải xin lỗi họ vì đã dắt một đứa quá nhỏ về. Sau nó bắt đầu quen việc, họ lại đâm ra quý nó, cho nó đủ thứ quần áo rồi nài nỉ nó cố gắng ở lại lâu dài, tiết kiệm tiền gửi về cho mẹ, có lưng vốn rồi thì đi học may gì đó, về quê nhận may đồ cho hàng xóm ở nhà cũng được.
Nghỉ Tết, con bé về quê, dì mình sợ nó về nhà quấn mẹ, không chịu xuống nữa, cả hai vợ chồng lặn lội đến tận nhà nó đón nó về Hà Nội. Con bé được cái nết ngây thơ thật thà, hỏi gì nó cũng khai. Trên xe, mợ mình trêu nó: “Thế đã có bạn trai chưa?” Thì nó thẹn thùng đỏ mặt, trả lời bằng giọng tiếng Kinh lơ lớ: “Rồi ý!!!”. Mợ lại hỏi: “Thế cái cầm dao đã chạm cái cầm dao chưa?” Nó ngượng chín cả người, nhưng vẫn đáp: “Rồi ý!!!”. Mợ cũng đáo để, vẫn chưa tha cho nó, hỏi tiếp: “Thế cái ăn cơm đã chạm cái ăn cơm chưa?” Nó lại thật thà trả lời: “Rồi ý!!!”. Cả xe phì cười. Dì mình dứ dứ nắm đấm về phía mợ, mợ mà hỏi tiếp thì dễ là nó sẽ khai ra tất tần tật.
Để chữa ngượng cho nó, mợ kể chuyện ngày xưa cậu đến tán mợ hồi mợ còn học dưới Hà Nội. Một buổi tối hai người đạp xe đạp đi chơi. Cậu ít nói, lúc nào cũng lù lù như cái tàu điện, không biết biểu lộ tình cảm. Đến một đoạn đường hoa bằng lăng nở rộ, mợ kiếm chuyện tâm sự: “Anh ơi, sao mà hoa bằng lăng đẹp thế nhỉ, anh nhỉ?”. Cứ tưởng cậu sẽ đưa đẩy ừ hoa đẹp như mắt em ý em ạ hoặc là hoa đẹp thì mình dừng ở gốc cây kia đứng ngắm nhé rồi cho anh hôn một cái bờ la bờ lêu. Nào ngờ, cậu thủng thẳng khều mợ từ trên cung trăng rơi xuống cái độp: “Ôi giời, Sơn La thiếu đếch gì! Chỗ đường Tơ Tằm có mà: Đầyyyyyyyy!!!”
Lại có bữa, cậu lên phòng kí túc xá của mợ chơi. Cả phòng đang ngồi quây quần buôn chuyện. Cậu vào, ngồi yên, không nói năng gì được chừng dăm phút rồi tự dưng đứng phắt dậy, bảo mợ: “Càng ngày càng béo, lại còn trắng ra, chồng thì không chịu lấy!” Rồi cậu phủi đít đi về. Mợ hốt hoảng chạy theo giữ lại, hoang mang không hiểu mình đã làm gì sai mà người yêu giận thế. Mặc kệ mợ vùng vằng níu lại, cậu dứt khoát bỏ về, mợ đành chạy theo: “Thế thì để em đưa anh xuống!”. Từ tầng 5 xuống tầng 1, mợ cố gắng xoa dịu: “Ối anh ơi, em sợ ma!”, “Anh ơi, sao mà cầu thang vắng thế nhỉ?”, “Anh ơi, em lạnh!” Không đáp nhời, cậu lừ lừ thẳng tiến một mạch ra cổng.
Lý do ngày hôm ấy bỏ về, cậu không nói với mợ. Mãi đến khi hai người cưới nhau, trong một đêm trăng thanh gió mát, mợ gợi lại chuyện, hỏi chồng sao ngày đó anh bỏ về, em lỡ nói gì mà anh giận… thì cậu, với bản tính lừ lừ vốn có, đã trả lời: “Thì buồn đái chứ sao?!!!” Thì ra hôm đó cậu vừa đi uống bia với bạn về, trong phòng kí túc xá lại không có nhà vệ sinh riêng, mới tán tỉnh nhau hỏi chỗ đi tè cũng ngại, cậu đành nuốt hận phi vội về trường. Mợ cười ngất. Chuyện này kể lại chắc cũng có đến mấy phần bịa nhưng không thấy cậu phản đối gì, chỉ thấy cười rung rung vai (chắc đang kiềm chế dữ lắm), mặt đỏ bừng.
Còn câu hỏi cuối cùng mà mợ suýt nữa buột mồm hỏi con bé (cái này tình cờ mình biết được chứ không phải mợ kể): “Thế cái đi đái đã chạm cái đi đái chưa?” Hóa ra câu hỏi về cái cầm dao, cái ăn cơm và cái đi đái là câu chuyện kinh điển mà người lớn ai cũng biết, chỉ có trẻ con như mình là không biết thôi.
Tóm lại, nói chung là tình yêu đến tình ấy gồm 3 bước chính:
1. Cái cầm dao gặp cái cầm dao
2. Cái ăn cơm gặp cái ăn cơm
3. Cái đi tè gặp cái đi tè
Để mấy cái đấy gặp được nhau thì cũng còn ối chuyện dở khóc dở cười.
Lảm nhảm đôi chút cho nhẹ bớt những ngày căng thẳng nặng nề.